Mùa hè của tôi

Mỗi mùa hè ở lại trong tôi, để tôi nhớ lại trong nhiều vui vẻ ấu thơ, hoặc tiếc nuối tuổi 15, hoặc phấn chấn những năm tháng vào đời, hoặc rõ là chả rõ vị gì, như bây giờ. 

Quyển sách gần đây tôi đọc, “Bạn không thông minh lắm đâu” có 1 phần nói rằng kí ức của con người vốn dĩ không hề chính xác, nó thay đổi theo năm tháng, tùy theo việc chủ nhân muốn xây dựng những kí ức đó thế nào, hạnh phúc hoặc khổ đau?

Những mùa hè những năm 567 tuổi, hoặc lớn hơn, bố tôi mua cho tôi hai quyển truyện, một trong số đấy là “Vịt con xấu xí”  mỗi lần nhắc lại quyển sách này tôi đều muốn cười cả, không vì nội dung quyển sách, chỉ là nếu tôi quay về quá khứ để đứng cạnh con bé con lúc ấy, tôi chắc chắn là vẫn sẽ có một nụ cười thích thú trên khuôn mặt nhăn nhó (đúng, tôi đoán tôi hay nhăn nhó lúc ấy qua những tấm ảnh mẹ giữ lại cho tôi xem), nghĩ lại tôi vui quá, tôi không muốn nhớ xem tôi nghĩ gì, nhưng tôi vui quá, vì con bé thích đọc sách, giống tôi bây giờ ☺

Những năm tôi lớn hơn (lớp 3 hoặc 4?) hơi buồn, có 1 hôm cô giáo nhắc phải mua khăn quàng đỏ để đến lớp làm lễ kết nạp đội viên, nhưng tôi không có, vì mẹ tôi, khi đó buồn phiền hoặc giận giữ về cuộc sống, hoặc vì gì đó chỉ mẹ mới biết, sáng dậy đi làm mà bỏ qua luôn con bé tôi đây. Bà nội tôi cũng bỏ qua tôi, và tôi đã tưởng không thể đến trường mà không có khăn quàng trong cặp, nên tôi đã trốn trong góc giường mà khóc dấm dứt, tôi đã nghĩ tôi không còn muốn yêu thương bà hay mẹ tôi, không một ai trên đời nữa. Tôi muốn quay lại buồi chiều hôm ấy, mà nói với em ấy đừng khóc, cũng đừng tự ghim vào lòng những nỗi buồn như thế, nỗi buồn ấy ghim vào góc nào đấy trong trí nhớ, thỉnh thoảng sẽ lan ra như sương mù khiến em không thấy được những điều tốt đẹp khác.

Một buổi chiều khác, tôi có em rồi, khi ấy tôi lên 9 còn em tôi lên 6 rồi, tôi ru em ngủ dưới tán cây hồng xiêm nhà tôi, trước hiên nhà. Ánh nắng buổi chiều chảy thành từng dòng xuống người hai chị em, nhưng mai là gió rất mát, em tôi ngủ dựa vào lòng tôi, tôi cảm thấy mình thật đúng là một người lớn thật rồi. 

Mùa hè vắt ngang qua tuổi 17 và 18, tôi đi ôn thi đại học, nắng hè gay gắt, thật sự rất nóng. Nhưng trong đứa con gái khi ấy, tất cả đều là mong muốn được thoát khỏi cái thị trấn ấy, rời xa mẹ, vẫy vùng một cuộc đời mới, cuộc đời tự do tràn ngập sắc màu mà tôi tự vẽ ra, có lẽ cũng từ một buổi trưa hè nào đấy. Tôi còn cần gì nữa, tôi sắp trốn thoát, bạn bè, cha mẹ, thầy cô, rung động, tranh đấu, nắng nóng, tất cả đều sẽ ở phía sau tôi, cơ hội để học trường y tại tỉnh nhà? Từ bỏ. Giờ viết lại tôi mới rõ hơn, không phải tôi ghét trở thành bác sĩ, hay tôi sợ sẽ phải đặt sinh mạng người khác trong tay, hay vì những vệt xước đối với nghề nghiệp của họ, đơn giản vì nếu chỉ đến đó, thì không đủ xa cho cuộc đào thoát của tôi. Tôi muốn chạy thật xa. 

Mùa hè năm nay đến sớm, chắc phải hơn một tháng, những ngày đầu hè lúc nào cũng tuyệt nhất, là đầu tiên, nhưng ngày nắng đầu tiên thay thế cho màu xám mùa đông, thời tiết đủ dễ chịu, ờ khi này tôi đang ở năm cuối đại học, tôi đi học môn cuối trước khi tốt nghiệp, một mình(vì tôi hơi ngu toán) đang ngồi đúng phòng học hồi năm 2 năm 3 tôi hơi nhớ bạn bè đại học, là những ngây dại, lười biếng cuối cùng trong một quãng đường dài(ý tôi là đường đi học)  

Bạn đại học của tôi mỗi người một vẻ, mỗi người đều là một điều hay ho nếu bạn ở cạnh họ đủ lâu, có đứa tôi vẫn đang liên lạc, có đứa giờ được đại diện bằng những dòng tin nhắn. Có đứa khiến tôi muốn học hỏi đồng thời ghét bỏ một vài phần của nó. Rồi tôi nghĩ, tôi cũng là đứa khiến người khác thấy thú vị, đồng thời ghét bỏ, cho nên, nó tôi quyết định nó vẫn là đứa bạn mà tôi tôn trọng. 

Mùa hè đến rồi, thật may là mùa hè mỗi năm đều đến một lần, đúng hẹn hoặc không, nhưng nhất định sẽ đến, tôi mong rằng mùa hè trong kí ức của mọi người đều rực rỡ và xinh đẹp. 

Đầu năm mới 2018

Từ một đứa trẻ 2 năm trước từng không thích gia đình rất nhiều…

Hai năm trước cũng là một cái Tết đi học xa nhà, về nhà rất sớm, đón Tết từ khi chưa có không khí Tết, chậm chậm làm những việc năm nào cũng làm, lúc chán nản quá thì thử nghĩ đến việc nếu Tết này mình ở một mình, hoặc mình đi du lịch qua Tết mới về thì mình có thấy vui hơn so với khi mình đang làm mấy việc này không?

Tết năm nay, tức là đã hai năm sau, mình cố tình tìm một công việc để ở lại sát Tết mới được về, cố tình không liên lạc thường xuyên với mẹ, cố tình trải nghiệm cảm giác sống một mình giữa thành phố toàn người lạ, họ hàng ở xa, bạn bè về hết, ngày ngày đi về một mình, sinh hoạt một mình, mở Youtube cả ngày cho nhà đỡ im lặng… Rồi thì cũng về nhà ăn Tết, vẫn làm những việc như mấy năm trước thôi, dọn nhà với mẹ, làm mâm cúng giao thừa, đợi bố lì xì, sáng mùng một ngủ đẫy mắt đợi mẹ gọi dậy đi sang ông ngoại, chiều lại ăn uống với gia đình các bác, thôi hết ngày mùng 1. Hai năm trước mà nghe bố chê mẹ cuốn nem to quá, mẹ chê bố chặt thịt gà không đẹp là mình không vui rồi, tưởng bố mẹ chê thật, bỗng dưng năm nay thấy buồn cười quá, nghĩ 20 năm nữa chắc bố mẹ vẫn cứ trêu nhau như thế thôi, vốn dĩ câu chê ấy hình như không phải để phàn nàn thật, không có ai để chê nữa có khi bố mẹ lại thấy thiếu. Năm nay bà nội sắp mừng thọ 80 tuổi rồi, may quá bà vẫn còn khỏe mạnh, tuy bà quên mất mình với em mình rồi nhưng mà chỉ cần bà còn, bà vẫn ngồi ăn cơm ngày đầu năm với mình, thì mình vẫn cảm thấy biết ơn. Em trai năm nay cao lên nhiều quá, hai chị em vẫn phải chơi oẳn tù tì xem đứa nào phải đi rửa bát, vẫn chí chóe đuổi nhau chạy lên chạy xuống nhưng mà rõ ràng là nó người lớn hơn năm ngoái nhiều 🙂

Những việc bình thường nhàm chán như thế, có lúc mình muốn tránh xa và chán ghét, hóa ra có những điều bạn mình đang mong ước có được trong năm mới, chúng nó còn phải đón năm mới một mình, cho nên mình phải biết trân trọng những gì mình đang có, đúng không?

When in NEU.

neu

Nhà C, ngày thi cuối cùng của mình là ở đây

 

lượm lặt
Một góc tầng 5 nhà D leo lên leo xuống mấy năm qua

 

20-1502884614576
Máy bán nước tầng 7
Untitled F
Tầng 5 nhìn ra

Hôm nay là ngày mà mình kết thúc môn thi cuối cùng trong chương trình 4 năm, kì sau sẽ đi thực tập, cũng coi như đã học xong đại học rồi.

Dùng một cụm từ để miêu tả quãng thời gian này, thì chính là “thanh xuân vật vã” 🙂

Đã từng lao ra ngoài để tìm hiểu những điều bên ngoài trường học, rồi vội vã lao đi làm để được hưởng cảm giác của một đứa bận rộn giỏi giang.

Rồi quay lại ngoan ngoãn ngồi nhà để học hành cải thiện bảng điểm.

Bạn bè quen thêm vài người mới, hết thân với vài người, có vài mối quan hệ không biết phải xử lý thế nào cho phải vài mối quan hệ khác muốn duy trì nhưng cũng làm được.

Trở thành một người thực tế hơn, biết cư xử hơn, nhưng lắm lúc cũng lạnh lùng không thèm quan tâm thế giới này.

Bài viết này để lưu giữ lại cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trống rỗng ngày hôm nay, sau này sẽ không còn những ngày tháng trước đây nữa.

Vài năm lẻ, thời đi học của tôi.

 

 

 

Reading Challenge 2018

Bài viết gốc tại đây.

Hiện tại mình nghĩ là một danh sách cụ thể sẽ định hướng cho việc đọc sách của mình trong năm 2018 tới đây. Nếu các bạn thấy danh sách này thú vị thì hãy cùng tham gia với mình và bạn tác giả nữa nhé!

  1. Một quyển sách được dựng thành một bộ phim mà bạn đã xem rồi. Where rainbows end
  2. Một tội ác có thật.
  3. Quyển tiếp theo trong một series bạn đã bắt đầu
  4. Quyển sách liên quan đến một tên trộm
  5. Sách thuộc thể loại nodic noir. Nodic noir là thể loại của tiểu thuyết trinh thám/tội ác được viết bởi góc nhìn của người cảnh sát, mật vụ… Ngôn ngữ trong truyện thương đơn giản và tránh lối nói ẩn dụ. Bối cảnh truyện thường đen tối, và các tình tiết có phần phức tạp. Thể loại này mô tả sự căng thẳng giữa sự an tĩnh rõ ràng của xã hội Scandinavia và các tội ác giết người, hiếp dâm, phân biệt chủng tộc và giới tính nằm bên dưới bề mặt xã hội ấy.
  6. Một tiểu thuyết được viết dựa trên một nhân vật có thật
  7. Một quyển sách có bối cảnh đất nước bạn yêu mến Tôi bỏ quên tôi ở nước Anh
  8. Một quyển có một thời điểm trong ngày ở tựa sách
  9. Quyển sách về một kẻ ác hoặc là kẻ phản anh hùng
  10. Quyển sách về cái chết hoặc mất mát
  11. Quyển sách của một nữ tác giả nhưng sử dụng bút danh của nam
  12. Quyển sách có nhân vật chính là LGBT Call me by your name
  13. Quyển sách đồng thời là một vở kịch hay một vở nhạc
  14. Quyển sách của một tác giả có chủng tộc khác với bạn
  15. Một quyển sách về nữ quyền
  16. Một quyển sách về sức khoẻ tâm thần
  17. Một quyển sách bạn mượn hoặc được tặng
  18. Một quyển sách có hai tác giả Nếu biết trăm năm là hữu hạn
  19. Một quyển có liên quan đến một bộ môn thể thao
  20. Một quyển có tác giả là người địa phương bạn
  21. Quyển sách có nhắc đến màu bạn thích trong tựa đề
  22. Một quyển có sử dụng phép điệp âm trong phụ đề. Một ví dụ về phép điệp âm là: she sells sea shells by the sea shore. Mình đề cử một số quyển như Của chuột và người (of Mice and Man), Kiêu hãnh và định kiến (Pride and Prejudice), hay A Tales of Two Cities chẳng hạn.
  23. Một quyển về du hành thời gian
  24. Một quyển có yếu tố thời tiết trong tựa đề
  25. Một quyển có bối cảnh ở biển Kafka bên bờ biển
  26. Một quyển có nhắc đến động vật trong tựa đề: Tên sách có mèo nhiều lắm bạn ơi xD
  27. Một quyển có bối cảnh ở hành tinh khác
  28. Một quyển với lời bài hát trong tựa đề
  29. Một quyển về hoặc có bối cảnh trong Halloween
  30. Quyển sách có nhân vật là anh em/chị em sinh đôi Trao em mặt trời
  31. Một quyển được nhắc đến trong một quyển sách khác
  32. Một quyển từ câu lạc bộ sách của người nổi tiếng: Emma Waston có câu lạc bộ sách của cô ấy đấy. Các bạn có thể tham khảo ở đó.
  33. Một tiểu thuyết cổ điển thời thơ ấu mà bạn chưa bao giờ đọc
  34. Một quyển được xuất bản năm 2018
  35. Một quyển sách được bình chọn nhiều nhất trong danh sách Goodreads Choice Award trong quá khứ
  36. Một quyển có bối cảnh trong thập kỷ bạn được sinh ra
  37. Quyển sách bạn dự tính đọc trong năm 2017 nhưng chưa làm được
  38. Một quyển có bìa xấu xí
  39. Một quyển liên quan đến nhà sách hoặc thư viện
  40. Một thử thách bạn yêu thích từ thử thách đọc sách Pop Sugar 2015, 2016 và 2017

Nâng cao:

41. Quyển sách bán chạy vào năm bạn tốt nghiệp trung học phổ thông

42. Một quyển sách nhập vai hành động (cyberpunk)

43. Quyển sách mà bạn trông thấy một người lạ khác đọc ở nơi công cộng

44. Một quyển có gắn kết với tổ tiên của bạn

45. Một quyển có nhắc đến trái cây hoặc rau củ trong tựa đề

46. Một truyện ngụ ngôn

47. Quyển sách của tác giả có tên hoặc họ giống với bạn

48. Một quyển sách vi lịch sử: Mình không biết phải giải thích khái niệm này sao nhưng mình có nguyên một danh sách sách vi lịch sử cho các bạn đây. Chắc mình sẽ đọc quyển Salt vì mình đã biết đến quyển đó trước rồi.

49. Quyển sách về một vấn đề mà xã hội đang đối mặt hiện nay

50. Một quyển sách được giới thiệu bởi một người cũng tham gia thử thách đọc sách Pop Sugar này.

Hẹn gặp lại, Nấm!

Lạ kì là khi nhiều người biến mất khỏi thế giới (quan) của bạn thì trong lòng bạn không nhẹ đi tí nào mà lại trở nên nặng nề hơn. Một người bạn sắp đi xa khỏi nơi này, bạn cảm thấy  nỗi buồn bỗng dưng lớn đến mức muốn sụp đổ. Những trống rỗng trong lòng bạn không thể đem ra đổ lỗi cho bạn mình, vì vốn dĩ quyết định đấy là sự lựa chọn tốt hơn so với ở lại, đúng không?

Có lẽ trưởng thành là lúc người ta phải đối mặt với những thứ mất mát kiểu này? Bạn bè lần lượt ra đi cùng lúc dạo này mình hoàn toàn không nhìn ra nổi tương lai của mình hình dạng ra sao, không ra nổi một quyết định nào cho quãng đường sắp tới.

Cuộc đời xô đến đẩy ngã bạn lúc bạn còn chưa có được lấy một tấm khiên chắn nào!

Hãy nói lời chia tay thật vui, vì bạn chẳng bao giờ biết khi nào là lần cuối cùng, nên hãy ôm nhau lúc tạm biệt.

 

” Khởi đầu chính là vào lúc kết thúc lần gặp mặt đầu tiên;

Còn kết thúc thực sự là lúc bắt đầu mở lời nói câu “Tạm biệt”

Một câu “Hẹn gặp lại” nhưng khó mà tương phùng.”

Một ngày đẹp trời!

Có những ngày tuyệt vời như ngày hôm nay.

Đừng lúc nào cũng chỉ ru rú ở nhà làm bạn với mấy quyển sách, hay xem mấy bộ phim kinh điển gì đó. Những ngày đẹp trời như hôm nay, hãy đi ra ngoài cũng bạn bè, cũng đừng dẫn nhau vào mấy quán cafe hay trà sữa, vì ở đấy cũng toàn người, có cả wifi. Hãy dẫn nhau đi ăn nhẹ, rồi đến công viên để đi bộ, thử mấy cái máy tập thể dục công cộng.

Một người bạn đáng để trân trọng, là người mà bạn được sống trong kí ức của họ. Một buổi chiều chuyện trò như hôm nay, được nghe người bạn ấy kể cho nghe những chuyện mà có khi bạn quên mất rồi, cùng nhau nhận ra hai người đã trưởng thành cùng nhau như thế đấy.

Xin cám ơn cuộc đời!

Nhân được bạn kể cho nhiều chuyện từ 4 năm trước, mình nhận ra là mình khác thế nào sao 4 năm.

Bốn năm trước, 18 tuổi. Nhờ vài sự tình cờ, theo học một lớp kĩ năng sống ( gọi vậy đi chứ cái tên thật của nó sến lắm), cùng với ba con gái nữa mà một trong số đấy là nhân vật người bạn được nhắc tới ở bên trên. Bốn đứa con gái, anh mentor mô tả là “4 tính cách và cá tính khác nhau, vô cùng thú vị” 🙂

Mình là đứa nhiều suy nghĩ tiêu cực nhất trong đấy, ba đứa còn lại theo bây giờ mình nhìn nhận thì đều mang những năng lượng tích cực, khiến người khác vui vẻ, và có sức hút. Lúc ấy mình không hiểu, cho rằng câu nhận xét trên để miêu tả bề ngoài không thôi. Nhưng không phải, gương mặt là phản chiếu của tâm hồn, bạn là người vui vẻ tích cực, thì người khác sẽ muốn ở cạnh bạn. Một đứa mang quá nhiều suy tư, quá nhiều đắn đo như mình khi ấy, tự nhiên sẽ hay bị những điều buồn bã nhỏ nhặt làm phiền, thường thì nhận được phản hồi khá khác từ mọi người. Khi đấy đến mình buồn vì bản thân mình không được nhiều người yêu quý, mình ghét bản thân mình,  chán nó, lại càng thêm thu mình lại.

Ờ nhưng sau 4 năm, thời điểm này, bản thân mình không ghét những suy nghĩ ấy nữa, không chối bỏ những cá tính ấy, mình học cách điều chỉnh suy nghĩ về hướng tích cực hơn, sống cạnh những người vui vẻ. Mình chưa thật sự biến thành con người vui vẻ đâu, nhưng mà đâu nhất thiết cần phải hoàn toàn khác đi đúng không, bạn cứ là bạn, nhưng bạn thấy mình tốt đẹp hơn so với ngày hôm qua là được nhé phải không 🙂

Có một câu rất hay mà Michelle Phan nói rằng: “Sự tự tin cũng giống như cơ bắp, bạn phải luyện tập mỗi ngày để có nó.”

 

 

[Sách] Khu vườn mùa hạ_Kazumi Yumoto

Giống như một bản nhạc ấm áp trong veo. Câu chuyện về cái chết nhưng là giống như một bản tuyên ngôn về sự sống.

Trước khi làm bạn với ông cụ, ba cậu nhóc đã như thế nào nhỉ?

Kiyama bị ám ảnh bởi những giấc mơ xấu.

Wakabe luôn có những câu chuyện tưởng tượng về người bố chưa từng gặp mặt.

Yamashita băn khoăn về việc có nên nối nghiệp bố làm tại tiệm cá hay không?

Đều là những suy nghĩ của những cậu bé 11,12 tuổi. Chưa đủ lớn để bố mẹ không theo sát các em, nhưng lại có những bí mật không muốn bày tỏ. Những thắc mắc theo một cách rất ngốc nghếch, kiểu như này:

Ông cụ trước khi gặp bọn nhóc là người thế nào? Ăn cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi, xem tivi trong nhà cả ngày, tích trữ rác, giống như đang chỉ đợi đến ngày cuối cùng của cuộc đời mình vậy!

Vì tò mò mà 3 em theo dõi ông cụ, rồi biết ông cụ còn sống 🙂 , sau đó thì muốn mang gỏi cá đến cho ông cụ vì thấy ông chỉ toàn ăn cơm hộp. Bắt đầu một tình bạn kì lạ. Bọn nhóc giúp ông phơi đồ, sửa nhà, trồng hoa cúc,.. Bù lại, chúng được ông cụ dạy chữ Hán, mua dưa hấu cho ăn, và hiểu thêm về việc già đi và chết đi không hề đáng sợ.
Hết mùa hè năm ấy, mùa hè cuối cùng trước khi lên Trung học, 3 đứa nhóc đã có thể tự đối mặt với những thắc mắc của bản thân về cuộc sống, cũng như tự trả lời cho những vấn đề của cá nhân mình.

Ông cụ không còn nữa, nhưng có lẽ, việc làm bạn với bọn nhóc khiến ông không còn cô đơn, không thấy những ngày cuối đời là chuỗi ngày nhàm chán ngày này qua ngày khác. Được sống cùng sự quan tâm của người khác hóa ra có ý nghĩa tới vậy. Thậm chí, những day dứt cả cuộc đời của ông cụ cũng đã có thể chia sẻ với bọn nhóc.
Đánh giá: 5/5Kazumi-Yumoto-03

 

[Sách] Một chỗ trong đời

Tóm tắt lại quyển sách bằng một câu.

 “Tôi đã kết thúc việc đưa ra ánh sáng món thừa kế mà tôi hẳn đã để lại nơi ngưỡng cửa thế giới tư sản và trí thức khi tôi bước vào bên trong”.

Một người cha thuộc tầng lớp thấp trong xã hội, cố gắng trong suốt cuộc đời ông là thoát khỏi cái xuất thân nông dân, lúc nào cũng lo sợ bị nhầm “vị trí”. Nhưng ông tự hào cùng lúc với sợ hãi về cô con gái mà ông cho học hành tử tế, được tiếp xúc với trí thức và nghệ thuật, đặt chân được vào cái thế giới từng khinh miệt ông. 

Tất cả kí ức của cô con gái, được gói trong 98 trang sách. Là nhưng đớn đau, dằn vặt của cô ấy đồng thời cũng đau lòng trước sự sợ hãi và né tránh của người cha khi đối mặt với mình. 

Cô con gái được nuôi lớn bởi một người cha nông dân, đã loay hoay khi đối mặt với người cha của mình, một người quan trong và thân thiết nhất đời, sau khi đưa cô đến ngưỡng cửa của giới trí thức, lại dần xa cách với cô.

Cuộc sống của cô con gái ở thế giới mới ấy, cũng mang những dằn vặt đắn đo với những cũng cách quy chuẩn mới mẻ,  mâu thuẫn với những giá trị quan đã nuôi dưỡng cô trưởng thành.


Giọng văn trong cả câu chuyện, ” một cách lạnh lùng nhất có thể, với lối viết hờ hững, không cảm xúc, như những lần cô biên thư cho cha mẹ”. Nhưng đọc nội dung cô con gái viết, người đọc chắc chắn sẽ cảm nhận được tình yêu cô dành cho cha mình cùng những dằn vặt cô mang đối với chính những thay đổi của mình khi bước vào giới trí thức, để lại cha cô ở ngưỡng cửa ấy. 

” Một chỗ trong đời” là câu chuyện mà tôi sẽ chỉ muốn đọc một lần trong đời, là câu chuyện mà tôi chỉ muốn nó sẽ không xảy ra với tôi. Tình yêu của tác giả với cha mẹ, khiến cho tôi tin rằng câu chuyện này có một cái kết có hậu, khiến tôi bớt những đớn đau, dằn vặt trong lòng, khiến tôi muốn trở thành một người con tốt hơn.
Đánh giá: 5/5

Bạn có phải là kiểu người hướng nội ‘năng động’?

Anhtuanle

Hướng nội ‘năng động’ là kiểu người gì kì lạ vậy? Đã hướng nội thì phải khép kín, sống  bình lặng thôi chứ – năng động chỉ dành cho những người hướng ngoại thôi. Đó là những lời mình nghe được từ bạn bè khi mình giới thiệu với bạn bè khái niệm này. Vậy hướng nội ‘năng động’ là người như thế nào? Tóm tắt ngắn gọn, đây là kiểu người có tính cách hướng nội, nhưng không hoàn toàn khép kín mà vẫn có lẫn tính cách của người hướng ngoại, từ đó khiến cho người ngoài nhầm tưởng họ là người hướng ngoại – giống như mình chẳng hạn.

Nếu sau khi làm một số bài test và biết được bản thân bạn là người hướng nội rồi, thì chắc bạn hiền chẳng xa lạ gì với những khái niệm được cho là mặc định dành cho…

View original post 1,077 more words