[Sách] Một chỗ trong đời

Tóm tắt lại quyển sách bằng một câu.

 “Tôi đã kết thúc việc đưa ra ánh sáng món thừa kế mà tôi hẳn đã để lại nơi ngưỡng cửa thế giới tư sản và trí thức khi tôi bước vào bên trong”.

Một người cha thuộc tầng lớp thấp trong xã hội, cố gắng trong suốt cuộc đời ông là thoát khỏi cái xuất thân nông dân, lúc nào cũng lo sợ bị nhầm “vị trí”. Nhưng ông tự hào cùng lúc với sợ hãi về cô con gái mà ông cho học hành tử tế, được tiếp xúc với trí thức và nghệ thuật, đặt chân được vào cái thế giới từng khinh miệt ông. 

Tất cả kí ức của cô con gái, được gói trong 98 trang sách. Là nhưng đớn đau, dằn vặt của cô ấy đồng thời cũng đau lòng trước sự sợ hãi và né tránh của người cha khi đối mặt với mình. 

Cô con gái được nuôi lớn bởi một người cha nông dân, đã loay hoay khi đối mặt với người cha của mình, một người quan trong và thân thiết nhất đời, sau khi đưa cô đến ngưỡng cửa của giới trí thức, lại dần xa cách với cô.

Cuộc sống của cô con gái ở thế giới mới ấy, cũng mang những dằn vặt đắn đo với những cũng cách quy chuẩn mới mẻ,  mâu thuẫn với những giá trị quan đã nuôi dưỡng cô trưởng thành.


Giọng văn trong cả câu chuyện, ” một cách lạnh lùng nhất có thể, với lối viết hờ hững, không cảm xúc, như những lần cô biên thư cho cha mẹ”. Nhưng đọc nội dung cô con gái viết, người đọc chắc chắn sẽ cảm nhận được tình yêu cô dành cho cha mình cùng những dằn vặt cô mang đối với chính những thay đổi của mình khi bước vào giới trí thức, để lại cha cô ở ngưỡng cửa ấy. 

” Một chỗ trong đời” là câu chuyện mà tôi sẽ chỉ muốn đọc một lần trong đời, là câu chuyện mà tôi chỉ muốn nó sẽ không xảy ra với tôi. Tình yêu của tác giả với cha mẹ, khiến cho tôi tin rằng câu chuyện này có một cái kết có hậu, khiến tôi bớt những đớn đau, dằn vặt trong lòng, khiến tôi muốn trở thành một người con tốt hơn.
Đánh giá: 5/5

Advertisements

Bạn có phải là kiểu người hướng nội ‘năng động’?

Anh Tuan Le

Hướng nội ‘năng động’ là kiểu người gì kì lạ vậy? Đã hướng nội thì phải khép kín, sống  bình lặng thôi chứ – năng động chỉ dành cho những người hướng ngoại thôi. Đó là những lời mình nghe được từ bạn bè khi mình giới thiệu với bạn bè khái niệm này. Vậy hướng nội ‘năng động’ là người như thế nào? Tóm tắt ngắn gọn, đây là kiểu người có tính cách hướng nội, nhưng không hoàn toàn khép kín mà vẫn có lẫn tính cách của người hướng ngoại, từ đó khiến cho người ngoài nhầm tưởng họ là người hướng ngoại – giống như mình chẳng hạn.

Nếu sau khi làm một số bài test và biết được bản thân bạn là người hướng nội rồi, thì chắc bạn hiền chẳng xa lạ gì với những khái niệm được cho là mặc định dành cho…

View original post 1,077 more words

What doesn’t kill me makes me smarter

 

 

Ngày hôm nay vừa gặp chuyện.

Mình bị người ta nói là một con điên. Muốn đối chất với người nói, thì bị họ giơ tay dọa đánh, rồi chối bỏ tất cả những gì đã nói.Ngay từ cái nhìn đầu tiên, mình đã không ưa gì con người đó. Mình đã không bao giờ muốn dính dáng đến bất cứ việc gì đến người này, nhưng hóa ra không phải mình cứ yên như thế thì họ sẽ tha cho mình. Hóa ra có những người đáng sợ đến như thế, đặt điều về người khác, và giả vờ rất giỏi. Và có 1 thằng khác ra cái vẻ đạo mạo, ra cái vẻ khôn ngoan nói rằng sao mình không cư xử cho phải phép hơn.

Rồi mình bỏ đi khỏi chỗ ấy, và rơi nước mắt như một con ngốc.

Rốt cuộc thì cần bao nhiêu lần như vậy để trở thành một con cáo với tấm giáp sắt bất khả xâm phạm, đủ mạnh mẽ để tự bảo vệ mình khỏi những kẻ khốn kiếp. Không phải muốn chỉ sống với những người tử tế tri thức thì sẽ được như vậy. Không phải cứ mang cách hành xử tử tế thì sẽ được nhận lại nhưng điều tương tự. Vậy thì những người trước đây mình từng biết, họ đã vượt qua được điều ấy như thế nào?

But you’ll never be alone
I’ll be with you from dusk till dawn
Baby, I’m right here
I’ll hold you when things go wrong
I’ll be with you from dusk till dawn

Tối đi ăn với bạn về rất vui…

Thằng mà bạn khinh vì chuyện tình cảm lại là đứa giỏi làm ăn, số dư vài chục ngàn đô Trump 😂😂😂

Đứa bạn respect vô cùng vì lối sống và suy nghĩ thì lại loay hoay chuyện sự nghiệp và có lúc hối hận vì con đường đã đi.

Cô gái đáng yêu vô cùng, đảm đang hiền lành thì mãi chẳng ai yêu.

Đứa bạn nulo thì chưa khi nào rơi vào trạng thái độc thân.

Tuổi 22 chỉ băn khoăn mỗi hai chuyện tình tiền, rồi phát hiện ra nó chán đéo thể tả 🙂🙂🙂

Lee Hyori 

– “Thanh xuân trong ký ức của chị có mùi vị gì?”
Lee Hyori: “Mùi đời. Nếm thì đau thương, không nếm thì không thể trưởng thành.”
– “Tuổi 20 đối với chị là hình ảnh nào?”
Lee Hyori: “Tàu cao tốc. Chưa kịp thưởng ngoạn phong cảnh thì đã bỏ lỡ và phải xuống trạm dừng.”
– “Chị thấy biết ơn điều gì nhất khi đi qua tuổi 20?”
Lee Hyori: “Cảm ơn người đã phát minh ra rượu và karaoke. Haha.”
– “Phương châm sống của chị là gì?”
Lee Hyori: “Nỗ lực không có nghĩa sẽ đạt được kết quả như ý, nhưng nhất định phải nỗ lực để sau không phải cảm thấy hối tiếc.”
– “Chị yêu fans hay Jeju hơn?”
Lee Hyori: “Fans.”
– “Chị thích từ nào nhất trong từ điển tiếng Hàn?”
Lee Hyori: “Định mệnh.”
– “Nếu có kiếp sau chị muốn kết hôn với ai?”
Lee Hyori: “Lee Sang Soon.”
– “Theo chị phụ nữ phải làm gì để gặp được 1 người đàn ông tốt?”
Lee Hyori: “Khi còn trẻ luôn muốn từ bỏ tất cả vì người mình yêu, nghĩ rằng sẽ có 1 người đàn ông tốt yêu tôi dù tôi không có gì cả. Sau này mới hiểu phải nỗ lực trở thành 1 người ưu tú mới gặp được 1 người đàn ông ưu tú.”