Protected: “Breath, darling. This is just a chapter. It’s not your whole story.”

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Random thoughts

 

display

1.Tối CN đi học Thiểu năng T10/2019 Mình không chắc thầy dạy thích nam hay nữ. Vì thầy lúc thầy giảng bài thì mình nghĩ thầy thích con trai, nhưng thầy cho bọn mình nhạc sến mình lại không chắc lắm. Nhưng có 1 điều mình chắc chắn là mình rất quý thầy và tôn trọng thầy vì cách nhìn cuộc sống rất thú vị, điều mà mình chưa có :))))

2. Sáng thứ 2 ngồi trên văn phòng: Mình muốn bản thân hãy thay đổi so với những ngày trước đó. Cảm giác chán chường thật là độc hại, rút cạn mình, vùng vẫy trong vũng bùn mà không sao thoát ra được. Make a move, darling!

3. Nghe Love Poem của IU mà nước mắt cứ chảy ra y như hồi nghe Breathe của Lee Hi. Có 1 chỗ để dựa tạm mấy phút, thật tốt quá!

Love poem – Lời đề tựa trên Melon

• Vietsub • Love Poem • IU

“Ngay cả lòng vị tha của con người cũng dựa trên sự ích kỷ”
Thật khó khăn biết mấy khi nhìn người mà bạn yêu thương trở nên cô độc. Thật đau lòng khi chỉ có thể đứng nhìn mà chẳng thể giúp được gì, tôi đã phạm phải sai lầm khi nghĩ rằng sự cổ vũ và những lời an ủi tận đáy lòng riêng dành cho người có thể xoa dịu đôi chút những thương tổn. Bây giờ, tôi vẫn không thể tỏ ra bình thản khi nhìn người thân yêu bị tổn thương, nhưng tôi biết rằng những lời động viên hay an ủi chỉ dành riêng đó chẳng nghĩa lý gì so với mong muốn được nhìn thấy người quay trở lại cuộc sống bình yên, vô tư thuở nào. Vì vậy, tôi có một mong muốn ích kỷ là rằng bạn hãy lắng nghe bài thơ này và duy trì hơi thở. Không ai có thể gánh vác cuộc đời của ai đó suốt kiếp người. Nhưng nếu bạn và người đó đang đi cùng một hướng, ta có thể đồng hành cùng nhau hết quãng đời còn lại. Tôi có thể hát cho những người mà tôi yêu quý cả đời. Tựa như những bài thơ mà tôi nhận được trong cuộc đời này khi tôi nghe nhạc, tôi cũng sẽ chăm chỉ viết nên những bài thơ chân thành từ tận đáy lòng này. Tôi ước rằng chúng ta hãy lần lượt lắng nghe những bài thơ của nhau, và hít đều những hơi thật mạnh, những hơi thật mỏng, sống một cuộc đời tốt.
Cre: IU-VN

REVIEW: THẦM YÊU – QUẤT SINH HOÀI NAM

“Em đang nghĩ, nếu như có thể, em nhất định sẽ quay về quá khứ, nói với cô gái cô đơn thời cấp Ba kia, rằng đừng buồn nữa, hãy lớn nhanh lên. Lớn lên rồi, em sẽ gặp được tôi.”

Tôi ở đây, chàng trai mà em thích cũng ở đây.

Tôi trở thành một người rất tốt, sau đó nắm tay anh ấy, cùng trở thành người tốt đẹp hơn.

Mau tới tìm chúng tôi nhé.

yeutinhgio

LẠC CHỈ – THỊNH HOÀI NAM

CHUYỆN TÌNH CỦA HAI TÂM HỒN LẠC

“Quất sinh hoài nam tắc vi quất, Quất sinh hoài bắc tắc vi chỉ”

Trải dài xuyên suốt qua những năm tháng thanh xuân mơ hồ phảng phất giữa những con chữ của Bát Nguyệt Trường An, tại ngôi trường Chấn Hoa lắm nhân tài và cũng ngập tràn ánh nắng mùa hạ năm đó, bên cạnh cặp đôi nổi tiếng Cảnh Cảnh Dư Hoài, đôi bạn cùng tiến Lâm Dương Dư Châu Châu, thì thật vô cùng thiếu sót nếu không nhắc đến hai cái tên đã viết nên huyền thoại của Chấn Hoa – Lạc Chỉ và Thịnh Hoài Nam.

Không giống tình cảm trong veo, đẹp đẽ thấm đẫm mùi vị thanh xuân của Dư Hoài và Cảnh Cảnh hay Lâm Dương và Dư Châu Châu, tình yêu của Lạc Chỉ và Thịnh Hoài…

View original post 1,642 more words

Rồi ngày mai có lẽ sẽ không còn ai…

Tại chỗ làm việc mới, tôi vẫn chưa tìm được “bộ lạc” của mình.

Ít nhất tôi đã tìm được người ăn trưa cùng, tự mình làm nhiều việc.

Những ngày đầu vào công ty, tôi choáng và chán nản vì phải làm quen môi trường mới.

Vì tôi không thể hòa nhập với team mà chính tôi đang làm việc. Tôi không tìm được cách connect với leader của tôi. Tôi chán nản, tôi xin chuyển vị trí. Sếp không duyệt.

Trong những ngày đó, những buổi sáng lúc nào tôi cũng nghĩ đến việc bỏ ngang hay chạy trốn.

Tôi được anh Thiệu, đồng nghiệp của tôi, là leader bộ phận tôi muốn chuyển tới, nói với tôi rằng :”Em đừng buồn vì mọi việc không theo ý em. Em phải biết rằng công ty này sẽ cho em nhiều hơn em tưởng. Nếu chí hướng em không đặt tại đây, em hãy cứ tiếp tục làm việc ở vị trí hiện tại, buổi tối đi học tiếp để chuẩn bị cho kế hoạch quý tới, năm tới của em.”

Một tháng đã qua, mọi chuyện vẫn chưa tốt lên mấy, tôi đang follow theo bộ máy của công ty này từng ngày. Tôi luôn muốn gặp anh Thiệu để nói với anh ấy rằng :”Em cảm ơn anh!”.

Nhưng,

Trong một buổi chiều thứ 7, tôi nhận được email công ty thông báo rằng, anh Thiệu gặp tai nạn khi đi biển, anh ấy sẽ không quay về nữa.

Chỉ mấy dòng thư điện tử thông báo rằng một người mà bạn dành nhiều sự trân trọng và yêu quý, nói rằng một người thân thiện và tốt bụng với bạn, người mà bạn sẽ không bao giờ có thể trực tiếp nói lời cảm ơn, không bao giờ kịp nữa.

Tôi rất buồn vì tất cả những điều đã xảy ra, và tôi thật sự đau lòng vì không thể nói cho anh Thiệu biết rằng sự tốt bụng của anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Ngày mai có lẽ sẽ không còn ai nữa…

Chẳng ai đợi bạn nói lời cảm ơn, nói rằng bạn biết ơn những gì họ làm, nói rằng họ đã để lại những điều tốt đẹp trong lòng những người khác.

Bạn nên nói ngay khi còn có người lắng nghe.

[Sách] Tuổi trẻ không trì hoãn. Thần Cách

Nhật ký đọc sách.

Chân dung anh bạn Hồ Tiểu Lãn. Hừm. Đại Lãn mới đúng. Sinh hoạt học tập đi làm, đúng chuẩn sinh viên trung bình, số đông. Liên hệ với bản thân trong khoảng thời gian năm 4 vừa qua, từ tháng 8 năm 2017, mình đã quyết định là sẽ ra trường 4 năm. Tại khoa mình, cụ thể là rất nhiều bạn bè chơi cùng đều ra trường 3,5 năm. Mình đã có suy nghĩ về việc nếu ra trường 4 nwm thì liệu có ảnh hưởng gì đến tình hình học tập cũng như công việc không? Câu trả lời là không lớn, tuy nhiên, mình vẫn bị rơi vào cái hố áp lực do chính mình đào( mình ở đâu, đang làm gì thế này, hôm nay bạn bè đi nhận bằng còn m thì sao? Tại sao bạn m đi làm rồi, đang băn khoăn đầu tư mảng nào thì m còn ở đây???… m có phải một đứa thất bại, tình trạng ủ ê ngu ngốc trì trệ này m định khi  nào kết thúc?!)

Đọc 2 chương đầu mình vô cùng khó chịu và bứt rứt, vì ai mà thưởng thức một con người ở mức trung bình thế cơ chứ? Một anh chàng khi sinh viên thì ngủ ngày cày đêm, khi đi làm thì lướt web nhận lương, đời sống cá nhân thì bừa bộn,… càng tức hơn nữa khi dường như đang nhìn vào tấm gương có đèn viền quanh, soi rõ bản thân mình ở đấy

+Bản thảo cô giao 1 tháng, nghĩ về nó cả tháng, nói với mọi người tao đang viết bản thảo chuyên đề cũng cả tháng, nhưng thật sự đầu tư ông sức thời gian chỉ trong 1 tuần cuối cùng, gõ bản thảo chỉ trong 2 ngày cuối 50000 chữ. Rõ ràng lúc gõ cảm thấy vốn dĩ đâu có quá khó như mình đã có lúc nghĩ, sao lại để đến giờ mới làm, sao phải vất vả tự đày đọa thế này (lúc 3h sáng).

+Ngủ ngày cày đêm. Cày ở đây thì nhiều thứ lắm. Phim,truyện ngôn tình Trung Quốc ( giống như ngày ngày hút cần, muốn thôi mà không thôi được), mình đọc sách, sách có ích gần đây mình đọc Ngàn mặt trời rực rỡ.

+Học tiếng Anh, thi TOIEC rồi, phù cuối cùng cũng xong. Rồi quay sang học IELTS. Hừm 1001 câu chuyện học Tiếng Anh, bảo rằng học T.A đâu chỉ là chuyện mấy cái chứng chỉ, nhưng mà bạn tôi ơi, nếu không bỏ tiền ra đi học thì liệu 1 ngày xem chục cái video Ellen show có khá đc không? Dạo này lại lười rồi Axxxxxxxxx, *bốp bốp* tỉnh lại điiiii.

+Xin việc. Gửi 3 lần hồ sơ, như muối bỏ biển chả thấy hồi âm. Có phải mình dốt quá? Ok, ở nhà học T.A đã, thi T.A thi MOS đã. Ok thi rồi, mới nộp hồ sơ thêm 3,4  cty nữa, mai là 30/4 cho nên HR nghỉ hết. Tích cực lên, đợi đi từng chạy trốn vào góc. Kinh nghiệm làm thêm hồi năm 2,3 đâu lôi vào đi, sao HR vẫn không ưng, nào thôi nào, hay là hạ tiêu chuẩn công ty xuống 1 chút. (Thực ra không có tiêu chuẩn nào ) Sau đó tiếp tục nộp, dù rơi vào 1 cái start-up ẩm ương nào đấy thì cũng vẫn phải sống tiếp đã. 22t, à không 22 tuổi 8 tháng rồi ( hôm trước mình đã hét lên kinh hãi khi nhận ra mình 22t rồi không mình mới 21 thôi, đây vẫn là năm 2017) có thể tiếp tục yêu cầu bố mẹ hỗ trợ nữa không???? Có thể không????

Thấy không? Có khác nào nhìn vào một tấm gương, căm ghét đến nỗi muốn quẳng luôn quyển sách vào góc nhà vì chính bản thân mình 😫😫😫😫😫

Phần sau thì cũng có nhiều cách. Nhưng mỗi người đều có cho mình nhưng phương pháp riêng rồi, ngày ngày đều xuất hiện xung quanh, chỉ có điều làm như thế nào thôi. Dù sao thì, cảm giác căm ghét quyển sách này vẫn giữ nguyên như thế. Mình phải ra ngoài note lại những gì đang chạy trong đầu đã 😐😐😐

Mùa hè của tôi

Mỗi mùa hè ở lại trong tôi, để tôi nhớ lại trong nhiều vui vẻ ấu thơ, hoặc tiếc nuối tuổi 15, hoặc phấn chấn những năm tháng vào đời, hoặc rõ là chả rõ vị gì, như bây giờ. 

Quyển sách gần đây tôi đọc, “Bạn không thông minh lắm đâu” có 1 phần nói rằng kí ức của con người vốn dĩ không hề chính xác, nó thay đổi theo năm tháng, tùy theo việc chủ nhân muốn xây dựng những kí ức đó thế nào, hạnh phúc hoặc khổ đau?

Những mùa hè những năm 567 tuổi, hoặc lớn hơn, bố tôi mua cho tôi hai quyển truyện, một trong số đấy là “Vịt con xấu xí”  mỗi lần nhắc lại quyển sách này tôi đều muốn cười cả, không vì nội dung quyển sách, chỉ là nếu tôi quay về quá khứ để đứng cạnh con bé con lúc ấy, tôi chắc chắn là vẫn sẽ có một nụ cười thích thú trên khuôn mặt nhăn nhó (đúng, tôi đoán tôi hay nhăn nhó lúc ấy qua những tấm ảnh mẹ giữ lại cho tôi xem), nghĩ lại tôi vui quá, tôi không muốn nhớ xem tôi nghĩ gì, nhưng tôi vui quá, vì con bé thích đọc sách, giống tôi bây giờ ☺

Những năm tôi lớn hơn (lớp 3 hoặc 4?) hơi buồn, có 1 hôm cô giáo nhắc phải mua khăn quàng đỏ để đến lớp làm lễ kết nạp đội viên, nhưng tôi không có, vì mẹ tôi, khi đó buồn phiền hoặc giận giữ về cuộc sống, hoặc vì gì đó chỉ mẹ mới biết, sáng dậy đi làm mà bỏ qua luôn con bé tôi đây. Bà nội tôi cũng bỏ qua tôi, và tôi đã tưởng không thể đến trường mà không có khăn quàng trong cặp, nên tôi đã trốn trong góc giường mà khóc dấm dứt, tôi đã nghĩ tôi không còn muốn yêu thương bà hay mẹ tôi, không một ai trên đời nữa. Tôi muốn quay lại buồi chiều hôm ấy, mà nói với em ấy đừng khóc, cũng đừng tự ghim vào lòng những nỗi buồn như thế, nỗi buồn ấy ghim vào góc nào đấy trong trí nhớ, thỉnh thoảng sẽ lan ra như sương mù khiến em không thấy được những điều tốt đẹp khác.

Một buổi chiều khác, tôi có em rồi, khi ấy tôi lên 9 còn em tôi lên 6 rồi, tôi ru em ngủ dưới tán cây hồng xiêm nhà tôi, trước hiên nhà. Ánh nắng buổi chiều chảy thành từng dòng xuống người hai chị em, nhưng mai là gió rất mát, em tôi ngủ dựa vào lòng tôi, tôi cảm thấy mình thật đúng là một người lớn thật rồi. 

Mùa hè vắt ngang qua tuổi 17 và 18, tôi đi ôn thi đại học, nắng hè gay gắt, thật sự rất nóng. Nhưng trong đứa con gái khi ấy, tất cả đều là mong muốn được thoát khỏi cái thị trấn ấy, rời xa mẹ, vẫy vùng một cuộc đời mới, cuộc đời tự do tràn ngập sắc màu mà tôi tự vẽ ra, có lẽ cũng từ một buổi trưa hè nào đấy. Tôi còn cần gì nữa, tôi sắp trốn thoát, bạn bè, cha mẹ, thầy cô, rung động, tranh đấu, nắng nóng, tất cả đều sẽ ở phía sau tôi, cơ hội để học trường y tại tỉnh nhà? Từ bỏ. Giờ viết lại tôi mới rõ hơn, không phải tôi ghét trở thành bác sĩ, hay tôi sợ sẽ phải đặt sinh mạng người khác trong tay, hay vì những vệt xước đối với nghề nghiệp của họ, đơn giản vì nếu chỉ đến đó, thì không đủ xa cho cuộc đào thoát của tôi. Tôi muốn chạy thật xa. 

Mùa hè năm nay đến sớm, chắc phải hơn một tháng, những ngày đầu hè lúc nào cũng tuyệt nhất, là đầu tiên, nhưng ngày nắng đầu tiên thay thế cho màu xám mùa đông, thời tiết đủ dễ chịu, ờ khi này tôi đang ở năm cuối đại học, tôi đi học môn cuối trước khi tốt nghiệp, một mình(vì tôi hơi ngu toán) đang ngồi đúng phòng học hồi năm 2 năm 3 tôi hơi nhớ bạn bè đại học, là những ngây dại, lười biếng cuối cùng trong một quãng đường dài(ý tôi là đường đi học)  

Bạn đại học của tôi mỗi người một vẻ, mỗi người đều là một điều hay ho nếu bạn ở cạnh họ đủ lâu, có đứa tôi vẫn đang liên lạc, có đứa giờ được đại diện bằng những dòng tin nhắn. Có đứa khiến tôi muốn học hỏi đồng thời ghét bỏ một vài phần của nó. Rồi tôi nghĩ, tôi cũng là đứa khiến người khác thấy thú vị, đồng thời ghét bỏ, cho nên, nó tôi quyết định nó vẫn là đứa bạn mà tôi tôn trọng. 

Mùa hè đến rồi, thật may là mùa hè mỗi năm đều đến một lần, đúng hẹn hoặc không, nhưng nhất định sẽ đến, tôi mong rằng mùa hè trong kí ức của mọi người đều rực rỡ và xinh đẹp.