[Sách] Tuổi trẻ không trì hoãn. Thần Cách

Nhật ký đọc sách.

Chân dung anh bạn Hồ Tiểu Lãn. Hừm. Đại Lãn mới đúng. Sinh hoạt học tập đi làm, đúng chuẩn sinh viên trung bình, số đông. Liên hệ với bản thân trong khoảng thời gian năm 4 vừa qua, từ tháng 8 năm 2017, mình đã quyết định là sẽ ra trường 4 năm. Tại khoa mình, cụ thể là rất nhiều bạn bè chơi cùng đều ra trường 3,5 năm. Mình đã có suy nghĩ về việc nếu ra trường 4 nwm thì liệu có ảnh hưởng gì đến tình hình học tập cũng như công việc không? Câu trả lời là không lớn, tuy nhiên, mình vẫn bị rơi vào cái hố áp lực do chính mình đào( mình ở đâu, đang làm gì thế này, hôm nay bạn bè đi nhận bằng còn m thì sao? Tại sao bạn m đi làm rồi, đang băn khoăn đầu tư mảng nào thì m còn ở đây???… m có phải một đứa thất bại, tình trạng ủ ê ngu ngốc trì trệ này m định khi  nào kết thúc?!)

Đọc 2 chương đầu mình vô cùng khó chịu và bứt rứt, vì ai mà thưởng thức một con người ở mức trung bình thế cơ chứ? Một anh chàng khi sinh viên thì ngủ ngày cày đêm, khi đi làm thì lướt web nhận lương, đời sống cá nhân thì bừa bộn,… càng tức hơn nữa khi dường như đang nhìn vào tấm gương có đèn viền quanh, soi rõ bản thân mình ở đấy

+Bản thảo cô giao 1 tháng, nghĩ về nó cả tháng, nói với mọi người tao đang viết bản thảo chuyên đề cũng cả tháng, nhưng thật sự đầu tư ông sức thời gian chỉ trong 1 tuần cuối cùng, gõ bản thảo chỉ trong 2 ngày cuối 50000 chữ. Rõ ràng lúc gõ cảm thấy vốn dĩ đâu có quá khó như mình đã có lúc nghĩ, sao lại để đến giờ mới làm, sao phải vất vả tự đày đọa thế này (lúc 3h sáng).

+Ngủ ngày cày đêm. Cày ở đây thì nhiều thứ lắm. Phim,truyện ngôn tình Trung Quốc ( giống như ngày ngày hút cần, muốn thôi mà không thôi được), mình đọc sách, sách có ích gần đây mình đọc Ngàn mặt trời rực rỡ.

+Học tiếng Anh, thi TOIEC rồi, phù cuối cùng cũng xong. Rồi quay sang học IELTS. Hừm 1001 câu chuyện học Tiếng Anh, bảo rằng học T.A đâu chỉ là chuyện mấy cái chứng chỉ, nhưng mà bạn tôi ơi, nếu không bỏ tiền ra đi học thì liệu 1 ngày xem chục cái video Ellen show có khá đc không? Dạo này lại lười rồi Axxxxxxxxx, *bốp bốp* tỉnh lại điiiii.

+Xin việc. Gửi 3 lần hồ sơ, như muối bỏ biển chả thấy hồi âm. Có phải mình dốt quá? Ok, ở nhà học T.A đã, thi T.A thi MOS đã. Ok thi rồi, mới nộp hồ sơ thêm 3,4  cty nữa, mai là 30/4 cho nên HR nghỉ hết. Tích cực lên, đợi đi từng chạy trốn vào góc. Kinh nghiệm làm thêm hồi năm 2,3 đâu lôi vào đi, sao HR vẫn không ưng, nào thôi nào, hay là hạ tiêu chuẩn công ty xuống 1 chút. (Thực ra không có tiêu chuẩn nào ) Sau đó tiếp tục nộp, dù rơi vào 1 cái start-up ẩm ương nào đấy thì cũng vẫn phải sống tiếp đã. 22t, à không 22 tuổi 8 tháng rồi ( hôm trước mình đã hét lên kinh hãi khi nhận ra mình 22t rồi không mình mới 21 thôi, đây vẫn là năm 2017) có thể tiếp tục yêu cầu bố mẹ hỗ trợ nữa không???? Có thể không????

Thấy không? Có khác nào nhìn vào một tấm gương, căm ghét đến nỗi muốn quẳng luôn quyển sách vào góc nhà vì chính bản thân mình 😫😫😫😫😫

Phần sau thì cũng có nhiều cách. Nhưng mỗi người đều có cho mình nhưng phương pháp riêng rồi, ngày ngày đều xuất hiện xung quanh, chỉ có điều làm như thế nào thôi. Dù sao thì, cảm giác căm ghét quyển sách này vẫn giữ nguyên như thế. Mình phải ra ngoài note lại những gì đang chạy trong đầu đã 😐😐😐

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s